16/01/2017

Nỗi đau của một ông chồng bị mọc sừng

Kết quả hình ảnh cho đau khổ trong tình yêu

Hơn ba mươi tuổi tôi cưới vợ. Vợ tôi ít hơn tôi 5 tuổi, là một cô gái khá xinh đẹp và thông minh. Thời gian từ khi yêu đến khi cưới không lâu, bởi ở tuổi tôi đã đủ chín chắn để xác định yêu là cưới.       
Em yêu tôi không quá nồng nhiệt, nhưng khi tôi ngỏ lời cầu hôn, em đồng ý. Sau đó, qua một vài kênh thông tin tôi mới biết tôi đến với em đúng lúc em vừa chia tay một mối tình.
Cưới nhau một tháng, em thông báo có bầu. Sống chung với nhau mới biết em là một người phụ nữ ích kỉ và xấu tính. Vì là mới cưới, em lại đang mang thai nên tôi cố tìm cách chiều chuộng nhưng bố mẹ tôi thì hơi nghiêm khắc. Tôi không biết em ở nhà được bố mẹ chiều chuộng ra sao, nhưng về nhà chồng thì nên học sống theo gia phong nhà chồng, nhưng vợ tôi luôn kêu ca bố mẹ chồng khó tính.
Con tôi ra đời, thằng bé bụ bẫm và xinh xắn, ai cũng nói bé giống mẹ như tạc. Vợ tôi xem con như báu vật, cô giành ôm con cả ngày, chỉ khi cần mới để bố mẹ chồng bế cháu. Trong những ngày ở cữ, cô ấy tỏ ra hay cáu bẳn, hay gắt gỏng vô cớ. Vì vợ mới sinh, không ai bắt bẻ thái độ của cô ấy. Nhưng chính thái độ ấy càng ngày càng đẩy mọi người trong gia đình tôi xa nhau.
Con tôi lớn dần, cháu bắt đầu học nói, học đi. Nuôi trẻ con, người già người trẻ có những quan điểm bất đồng. Vợ tôi không nhịn mẹ chồng, chê bà cổ hủ, lạc hậu, rằng thời buổi này người ta nuôi con theo khoa học chứ không theo kinh nghiệm. Mẹ chồng góp ý điều gì, cô ấy đều gắt: “Nó là con của con, con tự biết cách chăm sóc”. Mẹ tôi phật ý, lời qua tiếng lại, không khí trong nhà nhiều khi rất ngột ngạt. Vợ tôi luôn tìm cách gây sự với mọi người, kể cả với tôi. Tôi nhận ra, từ ngày cưới nhau đến nay con tôi đã ba tuổi, vợ chồng tôi không thực sự hạnh phúc, có thể vì không thực sự hiểu nhau. Nhưng phần chính là do vợ tôi, cô ấy không hề có tính xây dựng. Mọi người gần gũi thì cô ấy lánh xa ra, mọi người quan tâm thì cô ấy cố lạnh lùng. Tôi cũng không hiểu thực sự cô ấy muốn gì nữa.
Con trai tôi là động lực, là niềm vui, bao nhiêu yêu thương tôi dồn cả cho nó. Thằng bé không giống tôi, nó thừa hưởng hết mọi nét xinh đẹp của mẹ. Có lẽ nó biết tôi yêu nó nhiều, nó quấn bố không rời. Đi đâu vài ngày là tôi nhớ nó đến cuồng điên, còn con thì khóc đòi bố. Chính con là lí do nhắc nhở tôi hãy luôn cố gắng trong mối quan hệ vợ chồng, để tránh cho con những tổn thương mất mát. Dần dần tôi ít trò chuyện với vợ, chủ yếu là để tránh cãi nhau.
Vợ tôi có một thói xấu là trong nhà có chuyện gì, xích mích ra sao đều đem ra kể với người ngoài, rồi thêm thêm bớt bớt ra chiều nhà chồng đối đãi khó khăn với con dâu. Chuyện đến tai mẹ tôi, thế là xung đột xảy ra. Mẹ tôi nói từ ngày cô ấy về làm dâu, nhà chưa một ngày vui vẻ trọn vẹn, rốt cuộc là ai làm cô ấy khổ sở hay đọa đày gì mà cô ấy bất mãn. Tôi chưa kịp can mẹ thì vợ tôi đã nhìn tôi ném một câu lạnh lùng: “Chúng ta ly hôn đi”.
Hạnh phúc không có. Niềm vui không có. Nhưng li hôn lại là điều quá bất ngờ. Rốt cuộc là tôi đã sai ở chỗ nào?Tôi cố g ắng xây thì cô ấy phá. Tôi càng cố nhịn thì cô ấy lại càng hống hách. Điều thực sự vợ tôi muốn là gì? Con tôi nữa, nó chỉ mới ba tuổi. Nếu li hôn thì nó đương nhiên sẽ được ở với mẹ, vì con còn nhỏ và cô ấy thì đủ năng lực kinh tế để nuôi con. Đối với tôi mà nói, đó là sự mất mát quá lớn.
Mọi sự sau đó diễn ra như nó phải thế. Chúng tôi ra tòa, cô ấy giành được quyền nuôi con, còn tôi trợ cấp nuôi con theo luật định. Nhưng lạ thay, sau khi li hôn cô ấy tìm mọi cách để ngăn trở tôi và gia đình tôi gặp thằng bé. Tôi đến trường đón con, cô giáo bảo “Anh thông cảm, mẹ cháu dặn không được để ai tiếp xúc với cháu, trừ mẹ cháu”. Thậm chí tiền trợ cấp tôi gửi nuôi con hàng tháng cô ấy cũng không nhận. Cô ấy nói cô ấy đủ khả năng nuôi con, không muốn liên lụy dính dáng gì đến tôi cả. Tôi quả thực không hiểu cô ấy đang hành xử kiểu gì. Thà là tôi đánh đạp tệ bạc đuổi mẹ con ấy ra khỏi nhà cho cam. Thà tôi là một người cha khốn nạn đã đành. Đằng này tôi có làm gì sai, sao tôi lại không được chăm lo cho con, có trách nhiệm với con mình. Bạn tôi sau khi nghe chuyện cũng không trả lời được những khúc mắc của tôi. Nó buột miệng: “Hay thằng bé không phải con mày?”.
Tôi tìm mọi cách đến thăm con, nhân lúc cô ấy không để ý đã lén nhổ vài sợi tóc của con mang đi xét nghiệm. Thực sự tôi chỉ làm để củng cố thêm niềm tin tưởng chứ thằng bé làm sao lại không phải là con tôi được. Chúng tôi cưới nhau xong là cô ấy có thai. Tôi tin cô ấy cũng không ngoại tình hay làm điều gì sai trái trong thời gian là chồng vợ. Ngày tôi cầm kết quả xét nghiệm trên tay, tôi òa khóc như một đứa trẻ. Cảm giác như bao nhiêu sức lực của mình đã bị rút hết, chân chỉ muốn khuỵu xuống. Kết quả ghi rõ tôi và thằng bé không có quan hệ cha con.
Tôi tìm cô ấy, gào lên như một kẻ điên. Tôi muốn cô ấy nói rõ ràng, tôi nghĩ mình có quyền được biết, đứa bé là con ai? Cô ấy nhìn tôi, buông đúng ba từ: “Em không biết”. Rồi cô ấy bắt đầu khóc, đổ lỗi tại tôi mà cơ sự nên như vậy. Cô ấy kể trước ngày cưới là ngày sinh nhật của cô ấy, không hiểu sao tôi quên. Cả ngày không thấy tôi đến, không gọi điện. Cô ấy gọi điện cũng không được. Bạn bè rủ cô ấy đi chơi, buồn chán nên cô ấy có uống chút rượu rồi say. Cô ấy tỉnh dậy một mình trong khách sạn, trên người không có quần áo, không biết là thằng bạn khốn nạn nào đã giở trò. Nhưng cô ấy không hận thằng bạn nào đó, cô ấy hận tôi. Hận tôi đã không quan tâm gì đến cô ấy, bỏ bê cô ấy. Tôi nhớ là sau đó cô ấy có trách, tôi cũng xin lỗi là vì tôi bận quá nên quên. Chuyện đó tôi đã quên luôn rồi, không ngờ sự thể lại như thế này.
Thằng bé đi chơi nhà hàng xóm về, thấy bố liền sà vào ôm chân đòi bế. Lòng tôi tan nát cùng cực, nửa muốn ôm chặt lấy nó, nửa muốn đẩy nó ra. Con tôi rốt cuộc không phải là con tôi. Tôi là người đầu tiên trong đời nó gọi bằng bố. Nó cũng là đứa trẻ tôi đã dồn hết bao tình yêu thương từ ngày nó còn ẵm ngửa đến khi biết đứng biết ngồi, học đi, học nói. Nó đã từng là động lực to lớn của tôi trong những chuỗi ngày buồn chán. Nó đang đứng trước mặt tôi, miệng hờn dỗi “bố không bế con, con giận bố giờ”. Tôi ngồi xuống ôm thằng bé, nước mắt cứ thế trào ra ướt đẫm cả mái tóc mỏng của con.
Ngày tôi đưa đơn đến tòa án xin hủy trách nhiệm nuôi con, trái tim tôi lại đau một lần nữa. Tôi đã định nếu mẹ nó không chịu nhận tiền trợ cấp thì tôi sẽ mở một tài khoản ngân hàng rồi gửi tiền vào đó cho con, để sau này con lớn lên con biết tôi không phải là một người cha vô trách nhiệm. Bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu kì vọng bỗng tan biến hết cả.
Giờ đây có thời gian lắng lòng ngồi nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn không hiểu sao cô ấy lại hành xử như thế. Cô ấy đã biết đứa bé không phải con tôi, chẳng lẽ cô ấy không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cưới tôi, lừa dối tôi, rồi sau đó lại tìm cớ để chia tay tôi? Đàn bà, sao lại có những người đáng sợ đến như thế?
Theo L.G/Dân Trí


Bố mẹ không cho tôi yêu vì anh có hình xăm trên người

Kết quả hình ảnh cho hình xăm
Đối với tôi, hình xăm đó của anh không có vấn đề gì.

Tôi, cô gái sống nội tâm, trầm tính, lì và tận sâu bên trong là cá tính nổi loạn. Tôi được sinh ra và dạy dỗ bởi một gia đình hết mực yêu thương, quan tâm con cái. Hiểu được điều đó nên từ nhỏ đến lớn, dù luôn muốn nổi loạn, muốn sống cho đúng với tuổi trẻ nhưng tôi đều vứt bỏ hết chỉ vì không muốn làm gia đình buồn. Tôi luôn cố gắng hoàn thành tốt mọi chuyện để gia đình có thể tự hào. Xảy ra một số biến cố lớn trong cuộc đời, bỗng dưng tôi muốn sống ích kỷ cho bản thân, muốn đặt cảm xúc của mình lên trên mọi thứ, thay vì lúc trước khi quyết định chuyện gì tôi đều phải thông qua sự đồng ý của gia đình.
Nhiều năm qua, sau khi đã đủ chai sạn với tình yêu, tôi bắt đầu mở lòng với một người mới. Ở bên anh, tôi thấy vui vẻ, được là chính mình. Tôi 32 tuổi, gia đình nhiều lần thúc ép chuyện cưới xin nên tôi đã cho mọi người biết mình đang tìm hiểu qua lại với anh để mọi người yên tâm. Lúc đầu, gia đình vui khi biết điều đó vì ít ra tôi cũng đã chịu mở lòng. Sau này, gia đình biết được anh có hình xăm trên người nên bắt đầu ngăn cấm, không muốn tôi tiếp tục. Ngay từ đầu, anh đã chủ động cho tôi biết anh có hình xăm, chủ động kể cho tôi nghe thời trai trẻ anh ăn chơi, yêu đương như thế nào.

Kết quả hình ảnh cho hình xăm

Đối với tôi, hình xăm đó của anh không có vấn đề gì, nhìn anh cũng chẳng giống dân giang hồ, du côn, quậy phá xăm rồng xăm rắn. Hơn hết, tiếp xúc với anh, tôi thấy anh lịch thiệp hơn khối người. Tôi có nói với gia đình rằng mình không quan tâm đến hình xăm đó, yêu anh vì cách anh đối xử. Anh có thể cúi xuống lau chân cho tôi khiến tôi thật sự cảm động. Gia đình tôi ở quê, tư tưởng còn phong kiến, họ muốn tôi chấm dứt với anh, đang mai mối cho tôi một người đàn ông khác mà theo họ là tốt.
Tôi mệt mỏi, căng thẳng, người phát ốm. Anh thấy tôi khóc, lo lắng hỏi thăm nhưng tôi vẫn không sao mở miệng nói với anh để anh biết chuyện này. Chúng tôi định sau 2 năm sẽ kết hôn khi anh có nhà cửa đàng hoàng. Nhìn anh mà tôi thấy mình có tội. Tôi phải một mình đứng giữa, một bên là anh, một bên là gia đình, tôi yêu anh nhưng cũng yêu gia đình rất nhiều. Tôi phải làm sao đây?
Theo Dung/Ngôi sao


05/07/2016

HỘI NGHỊ THƯỜNG NIÊN

GIÁO TỈNH HÀ NỘI
UBMV HÔN NHÂN GIA ĐÌNH


HỘI NGHỊ THƯỜNG NIÊN
MỤC VỤ HÔN NHÂN GIA ĐÌNH NĂM 2016
Tại Tòa Giám mục Bùi Chu, từ 30/6 đến 01/7

Theo quyết định trong cuộc họp Hội nghị thường niên vào tháng 9 năm 2015 của Ủy Ban Mục vụ Hôn nhân Gia đình (UBMVHNGĐ) toàn quốc là hàng năm mỗi giáo tỉnh sẽ tổ chức họp Hội nghị thường niên trước khi diễn ra Hội nghị toàn quốc. Năm nay, được sự đồng ý của Đức Giám mục Giáo phận Bùi Chu, UBMVHNGĐ giáo tỉnh Hà Nội tổ chức Hội nghị thường niên tại Tòa Giám mục Bùi Chu từ thứ Năm ngày 30/6 đến thứ Sáu ngày 01/7/2016. Với mục đích lắng nghe thuyết trình và chia sẻ kinh nghiệm MVHNGĐ ở các giáo phận thuộc giáo tỉnh Miền Bắc, hầu giúp nhau trong chương trình mục vụ chung về gia đình cho giáo tỉnh Hà Nội trong thời gian tới.
Về tham dự lần này, có cha Luy Nguyễn Anh Tuấn, chánh Văn phòng HĐGM Vệt Nam, tổng thư ký UBHNGĐ toàn quốc; anh Phanxicô Nguyễn Anh Dũng và anh Gioan Phêrô Tạ Đình Vui, thư ký UBHNGĐ. Cùng với 12 cha Trưởng và Phó các UBHNGĐ thuộc 7/10 giáo phận thuộc giáo tỉnh Miền Bắc. Ba giáo phận là Thanh Hóa, Phát Diệm và Hải Phòng đang thay đổi nhân sự nên chưa có thành viên tham dự.
Hội nghị đón tiếp các thành viên từ 9 giờ sáng ngày 30 tháng 6, 14 giờ khai mạc Hội nghị. Hai buổi họp với hai bài thuyết trình của cha Luy, bài I về đề tài: “Gia đình, mái ấm cho những trái tim bị thương tích”, dựa theo đề tài thuyết trình của Đức Hồng y Luis Antonio Tagle, TGM Malina, ngày 24/9/2015 tại Đại hội Gia đình thế giới lần thứ VIII tại Philadenphia (Hoa Kỳ). Với nội dung chính: Các vết thương có thể do chính gia đình gây ra, nhưng cũng chính gia đình lại có thể là suối nguồn an ủi và chữa lành. Đề tài II về suy tư thần học “Hướng dẫn mục vụ cho những người đã ly thân, ly dị và sống chung bất hợp pháp”. Tham chiếu Tông huấn mới của Đức Thánh Cha Phanxicô “Amoris Laetitia” (Niềm vui của Tình yêu).
Sau mỗi bài thuyết trình, các thành viên chia sẻ về công việc MVHNGĐ của giáo phận mình, nêu lên những khó khăn và thuận lợi của công việc MVHNGĐ ngày nay. Các gia đình bị tổn thương do thiếu đức tin, thiếu sự hy sinh phục vụ, do nhu cầu hưởng thụ, do nghèo, do trình độ hiểu biết yếu, bất đồng quan điểm, mải làm ăn kinh tế… đã dẫn đến tổn thương đổ vỡ. Tình trạng ly thân, ly dị ngày nay càng ngày càng phổ biến ở mọi nơi, mọi cấp độ hiểu biết.
Hội nghị cũng đề ra sự giáo dục dự phòng theo Tông huấn Familiaris Consortio và bệnh viện dã chiến theo lời Đức Hồng y Tagle để chữa trị, giải tội mọi nơi mọi chỗ. Theo Tông huấn Niềm vui của Tình Yêu, chỉ có luật tiệm tiến chứ không có tiệm tiến luật. Các mục tử phải là những bác sỹ tâm lý để nâng đỡ và chữa lành trong đức ái. “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, chịu đựng tất cả. Đức mến không bao giờ mất được” (1 Cr 13, 4-8). 
Hội nghị cũng đề ra phương hướng mục vụ, nhất là các thủ tục hôn nhân cần đơn giản chính xác, các giấy giới thiệu và điều tra hôn phối cần ghi đầy đủ và đúng thẩm quyền. Cần ghi đầy đủ tên Thánh, họ và tên, địa chỉ đạo đời của đương sự để xác định quyền hạn của các cha xứ cho giáo dân thuộc thẩm quyền của mình. Tránh chỉ ghi tên gọi, tên quận hay huyện, bệnh viện… không xác định được thẩm quyền cha xứ. Về Hôn nhân khác đạo cần phải rao cả cho người khác đạo, vừa để điều tra, thông báo để người có đạo sau khi kết hôn còn được tham gia vào giáo xứ nơi họ kết hôn. Tránh tình trạng nhiều cha xứ quan niệm người khác đạo, mình không biết gì nên không chịu trách nhiệm.
Hội nghị bầu thêm hai cha phụ tá với cha Trưởng ban MVHNGĐ của giáo tỉnh: cha Giuse Phan Sỹ Phương (Trưởng ban MVHNGĐ GP Vinh) và cha Antôn Đỗ Văn Tiên (Phó ban MVHNGĐ GP Lạng Sơn).      
Hội nghị cũng được Đức cha Tôma Vũ Đình Hiệu, Giám mục giáo phận Bùi Chu viếng thăm và chúc lành.
Hội nghị kết thức vào 11 giờ ngày 01 tháng 7 năm 2016. Năm tới, Hội nghị thường niên sẽ được tổ chức tại giáo phận Thái Bình.

Lm. Vinc. Nguyễn Bản Mạnh
Trưởng ban MVHNGĐ giáo tỉnh Hà Nội


Sau đây là những hình ảnh của Hội nghị















29/06/2015

Đám cưới nghèo ở Tây

đám cưới, giản dịCô bạn Tây người Hung ra trường đi làm đã ba năm, chuyển ra ở riêng cùng người yêu được hơn một năm thì quyết định tổ chức đám cưới. Cả hai anh chị đều nhân viên cơ quan nhà nước, lương mới vào nghề, lại phải tự trả tiền thuê nhà và đủ các khoảng chi tiêu khác nên thường bị gọi “nghèo đói như chuột trong nhà thờ!”.

11/06/2015

Những chàng rể "giẻ cùi" khiến cả nhà vợ khiếp sợ

Gia đình nhà vợ rất dị ứng với những chàng rể coi thường, hay nói xấu bố mẹ, người thân của vợ.Không bố mẹ nào muốn gả con gái mình cho một chàng rể kiểu như “đào mỏ”, hay kể xấu bố mẹ vợ, chê bai gia đình vợ…
Không căng thẳng và phức tạp như mối quan hệ giữa mẹ chồng – nàng dâu nhưng mối quan hệ con rể - bố mẹ vợ cũng không phải không có những bức xúc, xung đột.

Những chàng rể được tất cả nhà vợ yêu quý

rể tốt bụng, con rể tốtNếu con rể cư xử tử tế với gia đình vợ, họ sẽ được cả nhà vợ trân quý và tự hào vì con gái họ có một chỗ dựa vững chắc. Thế nhưng để trở thành một người con rể tốt, được cả gia đình vợ yêu quý không đơn giản.

18/05/2015

Những cách 'lạ' thể hiện tình yêu vợ của đàn ông


chong-nau-5694-1431738405.jpgChăm chỉ kiếm tiền mang về cho gia đình, quan tâm đến nhà vợ, sẵn sàng vào bếp, làm việc nhà, chăm sóc con cái... là những cách các ông chồng thể hiện tình yêu mà đôi khi vợ không nhận ra.

08/05/2015

ĐTC: Hôn nhân kitô là một cử chí của đức tin và tình yêu

Risultati immagini per đức thánh cha và gia đìnhHôn nhân kitô là một bí tích xảy ra trong Giáo Hội và cũng làm thành Giáo Hội, bằng cách trao ban khởi đầu cho một cộng đoàn gia đình. Hôn nhân kitô là một cử chỉ của đức tin và tình yêu làm chứng cho lòng can đảm tin nơi vẻ đẹp của hành động tạo dựng của Thiên Chúa và sống tình yêu thúc đẩy luôn luôn vượt quá chính mình và cả gia đình nữa, để trở thành phước lành và ơn thánh cho tất cả mọi người.

05/05/2015

'Cái chết nhân đạo' gây nhiều tranh cãi ở các nước


Risultati immagini per chết nhân đạoHà Lan, Bỉ, Thụy Sĩ và 5 bang của Mỹ cho phép thực hiện "cái chết nhân đạo" đối với người bị bệnh trầm kha. Pháp, Hàn Quốc và nhiều nước khác còn tranh cãi.
Quyền được chết luôn là vấn đề gây tranh cãi. Nhiều bác sĩ chia sẻ không ít trường hợp bệnh nhân van nài được chết, một số có hoàn cảnh khó khăn không thể tiếp tục điều trị, chỉ chờ đợi cái chết đau đớn đến gần. 

02/05/2015

ĐTC Phanxicô: Tình yêu hôn nhân là công trình tuyệt diệu của xã hội


Risultati immagini per đức thánh cha PhanxicôTuyệt tác công trình sáng tạo của Thiên Chúa là con người. Sự kiện người nam và người nữ yêu thương nhau trong hôn nhân khiến cho gia đình là tuyệt tác của xã hội. Kitô hữu không lập gia đình cho chính mình, nhưng khi lấy nhau trong Chúa, họ được biến đổi thành dấu chỉ hữu hiệu tình yêu của Thiên Chúa và sinh lợi cho toàn cộng đoàn, cho toàn xã hội.